一段意外 ê 台文戀情

79

陳惠雅

(請安裝Taigi Unicode字形,配合Firefox瀏覽器可閱讀)

 

阮阿姊講 beh 替伊 ê 查某囝報台語課,m̄ 閣人數無偌夠,問我 beh 插一腳–bó。為著beh hō͘ 阮查某孫會當順利去學台語,我這个細漢阿姨嘛只好 tòe 伊撩落去。拄頭,我只是抱著閒閒無代誌、tòe 人罔學看覓 ê 心情去上課,哪知愈學愈趣味,感情愈放愈深,soah 來袂收煞。逐工下班了後,我著冊 mo̍͘h 咧、CD kā 放落去,一句一句 tòe 咧講,彼个熱情袂輸戀愛中 ê 少年家 teh 讀情批,目睭攏黏佇頂面,讀攏袂siān。

Chit 段意外 ê 台文戀情是我從來m̄ 捌想過ê。想當初,我只是為著去湊名額,著親像陪人去相親,煞去 sà 到女主角,為伊來痴迷。人講愛 tio̍h 卡慘死,taⁿ只好繼續牽手行落-去。

講起來,這段姻緣嘛有上帝的引𤆬。我猶 ē 記得,足久足久的以前,我佇德國賴賴趖 ê 時,熟似佇遐讀博士 ê 王貞文傳道師。彼時陣,伊𤆬一寡台灣留學生做夥讀聖經,我嘛去插一跤。有一日,伊 the̍h 出伊寫的台文詩 hō͘ 阮看。可惜,彼時 ê 我戇戇,袂曉欣賞,心內干焦想講:「台語怎會變做外國字?我明明是台灣人,mā 會曉講台灣話,按怎會看 bô 伊寫的詩咧?」

我 kah 詩還予伊,講:「歹勢啦,我看攏 bô!」伊煞微微仔笑,溫柔對我講:「無要緊,你會當 the̍h 轉去,慢慢仔看!」總是,後來我並 bô 專門 koh 去學習看台文。

Taⁿ,這葩火煞 koh 𤏸起來,敢是上帝 teh 提醒我:「M̄ 通放捒過去 ê 生命經驗,著愛勻勻仔甲遐个抾轉來!」

向望我心內這葩台文的「戀」火 m̄ 是出來「亂」ê,會當繼續燒落去,燒出一篇一篇美麗 ê 愛情故事。

 

Goán á-chí kóng beh thòe i ê cha-bó͘-kiáⁿ pò Tâi-gí-khò, m̄-koh lâng-sò͘ bô-joā kàu, mn̄g góa beh chhap chi̍t-kha–bô? Ūi-tio̍h beh hō͘ goán cha-bó͘-sun-á ē-tàng sūn-lī khì o̍h Tâi-gí, góa chit-ê sè-hàn-a-î mā chí-hó tòe i liâu–lo̍h-khì.

Tú-hâu, góa chí-sī phō tio̍h êng-êng bô tāi-chì, tòe lâng bóng o̍h-khòaⁿ-māi ê sim-chêng khì-siōng-khò, ná-chai lú-o̍h-lú-chhù-bī, kám-chêng lú-pàng-lú-chhim, soah lâi bē-siu-soah. Ta̍k-kang hā-pan liáu-āu, góa tio̍h chheh mo̍͘h–leh, CD kā pàng–lo̍h-khì, chi̍t-kù-chi̍t-kù tòe leh kóng. Hit-ê jia̍t-chêng bē-su loan-ài-tiong ê siàu-liân-ke teh tha̍k chêng-phoe, ba̍k-chiu lóng liâm-tī téng-bīn, tha̍k lóng bē siān.

Chit toāⁿ ì-gōa ê Tâi-gí loân-chêng sī góa chiông-lâi m̄-bat siūⁿ-kòe–ê. Siūⁿ tong-chho͘, góa chí sī uī tio̍h khì tàu-miâ-gia̍h; chiū chhin-chhiūⁿ pôe lâng khì sióng-chhin, sòa khì sà-tio̍h lú-chú-kak, ūi i lâi chhi-bê. Lâng kóng ài–tio̍h khap chhám-sí, taⁿ chí-hó kè-sio̍k ióng-kám kiâⁿ–lo̍h-khì.

Kóng–khí-lâi, chit toān im-iân mā-ū Siōng-tè ê ín-chhōa. Góa iáu ē kì–tit, chiok-kú chiok-kú í-chêng, góa tī Tek-kok loā-loā-sô ê sî (1997), se̍k-sāi tī hia tha̍k phok-sū ê Ông Cheng-bûn thoân-tō-su. Hit sî-chūn, i chhōa chi̍t-koá Tâi-oân liû-ha̍k-seng chò-hóe tha̍k Sèng-keng, góa mā khì chhap-chi̍t-kha. Ū chi̍t ji̍t, i the̍h-chhut i siá ê Tâi-bûn-si hō͘ goán khòaⁿ. Khó-sioh, hit-sî ê góa gōng-gōng, bē-hiáu him-sióng, sim-lāi kan-ta siūⁿ kòng: “Tâi-gí ná-ê piàn-chóe gōa-kok-jī? Góa bêng-bêng sī Tâi-oân-lâng, mā ē-hiáu kóng Tâi-oân-ōe, àn-chóaⁿ ē khòaⁿ-bô i siá ê si leh?”

Góa kā si hêng ho͘ I, kóng: “Pháiⁿ-sè lah, góa khòaⁿ lóng bô!” I sòa bî-bî-á chhiò, un-jiû tùi goá kóng: “Bô iàu-kín, lí ē-tàng thê-tńg-khì, bān-bān-a-khoàⁿ!” Chóng–sī, āu-lâi góa pēng-bô choan-bûn koh khì ha̍k-sip khòaⁿ Tâi-bûn.

Taⁿ, chit pha hóe soah koh to̍h–khì-lâi, kám-sī Siōng-tè tēh thê-chhíⁿ góa: “M̄-thang pàng-sak kòe-khì ê sèⁿ-miā keng-giām, tio̍h ài ûn-ûn-á kā hiah-ê khioh–tńg-lâi!”

Ǹg-bāng góa sim-lāi chit pha Tâi-bûn ê loān-hoé m̄-sī lâi loān–ê, ē tàng kè-sio̍k sio–lo̍h-khì, sio chhut chit-phiⁿ chit-phiⁿ bí-lē ē ài-chêng-kò͘-sū.

 

我有話要說